
Hà Nội sang đông rồi, lạnh lắm, đúng không Anh?
Em xa Anh hai mùa cây thay lá
Gió thời gian vô tình khô lá xanh kỷ niệm
Run rẩy. Ngập ngừng. Se sắt. Lá vàng rơi
Còn lại một mình với nỗi nhớ chơi vơi
Hà Nội và Anh và mùa đông ở lại
Nhìn hàng cây khô em thấy mình có lỗi
Khi tình yêu theo gió cuốn xa vời
Năm tháng khôn cùng khoảng cách quá xa xôi
Đừng trách em nghe Anh, em thật không có lỗi
Sức lá khô làm sao chống nổi
Gió thời gian vô cảm, không lời
Lá chỉ lìa cành thiếu nhựa sống sinh sôi
Lá khô là em, thiếu tình Anh – nhựa sống
Năm tháng sẽ trôi qua, những vui buồn lắng đọng
Đừng trách em nghe Anh. Mùa đông lạnh trong lòng.